Quán gò đi lên – Nguyễn Nhật Ánh

👉 Mua SÁCH (sale 60%)

Quán gò đi lên – Nguyễn Nhật Ánh

  • Giới thiệu
  • Tải về máy

Tải truyện Quán Gò đi lên – Nguyễn Nhật Ánh, định dạng pdf, link Google Drive. Những câu chuyện ngày thường bình dị cùng chuyện “yêu đương say nắng” xoay quanh những cô cậu sinh viên, học sinh làm việc trong quán Đo Đo. Link tải truyện Quán Gò đi lên miễn phí.

Truyện Quán Gò đi lên – Nguyễn Nhật Ánh

Ebook Quán Gò đi lên pdf nằm trong tuyển tập truyện Nguyễn Nhật Ánh hay, được chia sẻ miễn phí trên thichsach.com, thuộc chuyên mục truyện tuổi học trò. Cũng như bao cuốn truyện khác của tác giả Nguyễn Nhật Ánh viết cho tuổi học trò, Quán Gò đi lên vẫn giữ giọng văn hóm hỉnh, trong trẻo mà “hấp dẫn đến lạ”.

Tuy nội dung trong Truyện Quán Gò đi lên chỉ quanh quẩn trong không gian khá nhỏ hẹp là quán Đo Đo, cùng với những con người giản dị, mộc mạc và những ước mơ nhỏ nhoi rất đời thường nhưng nó lại khiến cho độc giả suy ngẫm rất nhiều. Cốt chuyện đơn giản, không quá bất ngờ nhưng lại cực kỳ lôi cuốn. Nó chứa đựng cả trong đó nét văn hóa của vùng đất Quảng Nam nói riêng và của Việt Nam nói chung.

Trích đoạn Quán Gò đi lên

“Chiều hôm sau, những người trong quán thấy một đứa con trai ăn vận tươm tất, mặt mày sáng sủa, tóc tai gọn gàng, xịt keo bóng loáng lò dò bước vô quán. Đó là thằng Lâm, người ông Khằng giới thiệu.

Nhìn bộ tịch bề ngoài, con Lan tưởng thằng Lâm là sinh viên ôn tập nhiều quá nên đói bụng, đang tính mò vô quán bình dân kiếm thứ lót lòng, bèn chạy ra đon đả:

– Dạ, mời anh vô trong nhà ngồi cho mát!

Thằng Lâm cười:

– Tôi muốn gặp bà chủ.

Nụ cười của thằng Lâm đẹp mê hồn làm con Lan ngẩn ngơ. Nó cứ đứng ngó sững, chẳng chịu nhích chân khiến thằng Lâm phải lịch sự nhắc lại:

– Chị làm ơn cho tôi gặp bà chủ.

Tới lúc đó, con Lan mới choàng tỉnh. Nó nói cụt ngủn:

– Anh theo tôi!

Rồi lỏn lẻn quay đầu chạy vô nhà.

Cô Thanh dòm Lâm:

– Cháu kiếm cô có chuyện chi không?

– Dạ, chú Khằng kêu con tới đây gặp cô!

Cô Thanh ngỡ ngàng “à” lên một tiếng. Thì ra đứa con trai này là cháu ông Khằng. Nhưng ông Khằng nói tiếng Quảng nặng trịch mà sao thằng cháu giọng lại nhẹ tưng, ngộ ghê! <<Bạn đang xem trích đoạn trong truyện Quán Gò đi lên – Nguyễn Nhật Ánh>>

Cô Thanh tò mò hỏi:

– Cháu là chi của ông Khằng?

– Dạ, chẳng là chi cả!

Cô Thanh ngơ ngác:

– Chẳng là chi là sao?

Lâm mỉm cười:

– Dạ, là không có bà con gì hết, thưa cô! Chú Khằng người Quảng Nam, còn cháu người Tây Ninh.

– Trời!

Cô Thanh buột ra một tiếng than, hai tay ôm cứng lấy đầu. Con Lan hớt hải chạy lại:

– Cô trúng gió hả cô?

Cô Thanh không đáp lời Lan. Cô buông tay ra, ngó thằng Lâm, giọng vẫn chưa hết bàng hoàng:

– Chớ cháu không phải là cháu ông Khằng hả?

– Dạ không ạ!

Lâm ấp úng đáp, nụ cười vừa nở ra trên môi lập tức tắt ngóm. Thái độ của cô Thanh khiến nó tự dưng cảm thấy áy náy, bèn rụt rè giải thích:

– Cháu chú Khằng là bạn học với con. Con hay đến nhà chơi.

Mày cô Thanh nhíu lại:

– Ủa, cháu còn đang đi học, lấy thì giờ đâu ra mà đi làm?

– Dạ, con nghỉ học rồi, thưa cô. Vừa rồi con rớt đại học, sang năm con mới thi lại.

Cô Thanh thở một hơi dài. Rồi cô ngước mắt nhìn ra cửa, bụng nghĩ lung. Thằng này không phải người Quảng Nam nhưng coi bộ lanh lợi, lễ phép, nói chuyện một điều “thưa cô”, hai điều “thưa cô”. Nó là sinh viên hụt nên trông có vẻ “trí thức” nữa. Nhưng “ăn tiền” nhất là miệng nó lúc cười trông tươi rói. Buôn bán mà tươi cười dứt khoát là ăn nên làm ra! <<Bạn đang xem trích đoạn truyện Quán Gò đi lên – Nguyễn Nhật Ánh>>

Cô Thanh liếc con Lan:

– Con thấy sao?

Con Lan bị thằng Lâm hớp hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên, còn thấy trăng thấy sao gì nữa. Nó gật đầu cái rụp:

– Con thấy được đó cô! Anh Lâm mà làm tiếp viên thì khách thích phải biết!

– Chà, mi lẹ quá há! – Mới đó đã biết tên biết tuổi người ta rồi! Còn anh này anh nọ ngọt xớt nữa!”

Nếu điều kiện cho phép, bạn đừng quên mua cuốn Quán Gò đi lên để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản nhé! Chúc bạn vui!

>> Xem thêm sách khác: Phòng trọ ba người – Nguyễn Nhật Ánh