Út Quyên và tôi – Nguyễn Nhật Ánh

👉 Mua SÁCH (sale 60%)

Út Quyên và tôi – Nguyễn Nhật Ánh

  • Giới thiệu
  • Tải về máy

Tải truyện Út Quyên và tôi của tác giả Nguyễn Nhật Ánh (pdf) . Chia sẻ link tải truyện Nguyễn Nhật Ánh full từ A-Z miễn phí. Một trong những cuốn truyện hay của NNA viết cho tuổi thơ, tuổi học trò. Tải ngay truyện ngắn Út quyên và tôi link Google Drive.

Truyện Út Quyên và tôi

Cũng như bao cuốn truyện Nguyễn Nhật Ánh khác, Út Quyên và tôi lại là một tác phẩm hay về tuổi thơ được nhiều bạn đọc yêu thích. Có lẽ chủ đề về tuổi thơ luôn mang đến cho tác giả nguồn cảm hứng vô tận để có thể viết nên những dòng văn hay và ý nghĩa đến vậy. Vẫn là tuổi thơ, vẫn là những trò chơi đôi khi là nghịch ngơm, vẫn là những suy nghĩ trong sáng đơn thuần, sao ta luôn cảm thấy như mình mới chính là nhân vật chính trong truyện? Mỗi lần đọc truyện, tuổi thơ lại như chợt ùa về với bao cảm xúc…

Trích đoạn truyện Út Quyên và tôi:

“Trên đường đi học về, thằng Nghi than mỏi chân nên tôi với nó ghé vào công viên bên đường ngồi
nghỉ.
Ngồi trên ghế đá, không biết làm gì, chúng tôi chơi trò đố nhau.
Thoạt đầu chúng tôi còn đố theo sách vở, chẳng hạn như:
-“Một đàn cò trắng phau phau. Ăn no tắm mát rủ nhau đi nằm” là cái gì?
Hoặc:
-“Vừa bằng cái vung, vùng xuống ao, đào chẳng thấy, lấy chẳng được” là cái gì?
Đố như vậy một hồi đâm chán, chúng tôi đố kiểu khác.
Thằng Nghi nói:
-Tao đố máy giả tiếng gà gáy được!
-Dễ ợt!
Nói xong, tôi đưa tay lên miệng “gáy”:
-Ò…ó…o…
Nghi dỏng tai nghe, rồi lắc đầu:
-Không gìống.
Tôi đỏ mặt:
-Giống y chang mà mày kêu không giống!
Nó bĩu môi:
-GIống khỉ ho thì có!
Tôi nổi sùng:
-Vậy mày ngon mày gáy đi!
Không đợi tôi thúc lần thứ hai, Nghi uỡn ngực, “gáy”:
-Ò…ó…o…o…
Trong khi “gáy”, cặp mắt nó nhắm nghiền. “Gáy” một hơi, nó mở mắt ra hỏi:
-Giống không?
Nghi “gáy” giống hệt con gà trống nhà tôi, tôi đành phải thừa nhận:
-Giống.
Thấy nó nhe răng cười khoái chí, tôi tức mình, đố:
-Bây giờ tao đố mày sủa giống như con Ki Ki!
Ki Ki là con chó cưng của tôi. Mỗi lần đi chơi đâu, tôi và Nghi thường dẫn nó theo.
Tôi vừa đố xong, Nghi ngoác miệng “sủa” liền:
-Gấu gấu gấu gấu!
Nghe nó “sủa”, tôi ôm bụng cười bò.
Nghi đỏ mặt:
-Sao mày cười?
-Tại mày “sủa” giống hệt…
Nó khịt mũi:
-Giống mà cười?
-Chứ sao! Giống hệt mèo kêu!
Nghi hất mặt:
-Mày ngon mày “sủa” thử coi!
Tôi lấy hơi, gân cổ “sủa”:
-Gâu gâu! Gâu gâu gâu! Gâu gâu! Gâu gâu gâu!
Không đợi tôi hỏi, Nghi vỗ tay khen:
-Đúng là giống hệt con Ki Ki!
Cứ vậy, chúng tôi thi bắt chước tiếng vịt kêu, tiếng bò rống, thậm chí cả tiếng cú rúc, tiếng cọp
gầm…
Làm loài vật mãi cũng chán, chúng tôi lại đổi trò.
-Tao đố mày đi hai tay dưới đất được! – Tôi nói.
Nghi “xì” một tiếng:
-Tưởng gì!
Nó đặt cặp lên ghế đá rồi lập tức trồng cây chuối trên bãi cỏ và chống hai tay đi qua đi lại.
Một lát, nó bỏ chân xuống, đứng lên, thở hồng hộc.
Thở một hồi, nó ngó tôi:
-Mày làm giống tao thử coi!
Tôi nhào xuống bãi cỏ và đi hai tay giống hệt như Nghi vừa rồi, thậm chí chân tôi còn duỗi thẳng
hơn nó khi nãy.
Nhào lộn xong, chúng tôi lại ngồi trên ghế đá, thi nhau thở.
Bỗng tôi thấy một con nhỏ đang ôm cặp từ xa tiến lại, sắp đi ngang chỗ chúng tôi. Tôi khều Nghi:
-Bây giờ tao đố mày cái này!
Nghi trố mắt:
-Cái gì?
-Nhưng mà mày dám làm không đã?
Nghi nhăn nhó:
-Nhưng mà làm gì mới được chứ?
Tôi nói lấp lửng:
-Cái này dễ lắm! Dễ hơn trồng cây chuối nhiều!
Nghe nói dễ hơn trồng cây chuối, Nghi gật đầu liền:
-Vậy thì dám! Nhưng mà làm cái gì?
Tôi chỉ con nhỏ lúc này đang đi ngang qua trước mặt tôi và Nghi:
-Tao đố mày ra giật “đuôi gà” của con nhỏ kia!
Nghi rụt cổ:
-Thôi, tao không dám giật tóc nó đâu! Con nhỏ này học trường mình, ngày mai nó vô méc cô chủ
nhiệm thì chết!
-Nó học lớp khác, chắc không biết mặt tụi mình đâu!
Nghi chép miệng:
-Biết đâu được!
Tôi nheo mắt:
-Sau khi nãy mày kêu dám mà bây giờ mày lại sợ?
Nó ấp úng:
-Khi nãy khác…
Tôi cắt ngang:
-Khác cái khỉ gì! Mày là đồ thỏ đế!
Nghi mím môi:
-Tao không phải là đồ thỏ đế.
-Nếu không phải là đồ thỏ đế thì mày chạy ra giật tóc con nhỏ kia đi!
Nghi có vẻ bị dao động, nó ngắc ngứ:
-Nhưng…nhưng…
Tôi đứng phắt dậy:
-Không có nhưng gì hết! Nếu mày sợ thì tao cùng chạy ra với mày.
Thấy có tôi “hộ tống”, Nghi can đảm lên liền.
Hai đứa tôi phóng ra đường, tiến sát sau lưng con nhỏ kia. “Nạn nhân” chẳng hay biết gì, vừa đi vừa
hát “là lá la”…
Thấy Nghi còn có vẻ chần chừ chưa chịu ra tay, tôi lấy cùi chỏ thúc vô hông nó. Ngay tức khắc, nó
thò tay nắm cái “đuôi gà” lủng lẳng của “nạn nhân” giật mạnh một cái.
Con nhỏ kêu “oái” một tiếng và loạng choạng suýt ngã. Nhưng con nhỏ này thuộc loại “lì”. Quay lại
trông thấy tụi tôi, nó không những không sợ hãi mà còn nghinh mặt:
-Các người làm trò gì du côn vậy?
Tôi trợn mắt:
-Nè, nói ai du côn?
-Tui nói mấy người đó!
Đang nói tự nhiên nó im bặt và dòm tụi tôi lom lom. Bỗng nó reo lên:
-Tui thấy mấy người này quen quen! Hình như mấy người cũng học trường Sao Mai phải không?
Nghi chối phắt:
-Tụi tui đâu có đi học! Tụi tui ở nhà…giữ bò!
Con nhỏ tỏ vẻ nghi ngờ:
-Mấy người xạo! Ở thành phố làm gì có bò mà giữ?
Thấy tình thế bắt đầu nguy ngập, tôi đằng hắng, nói:
-Giữ bó là nói chơi cho vui chứ thật ra tụi tui đi nhặt bao ni-lông!
Con nhỏ nheo mắt dọa:
-Tui không tin mấy người đâu! Ngày mai tui méc ban giám hiệu cho coi!
Tôi tái mặt. Nếu để nó méc ban giám hiệu thì tôi và thằng Nghi dám bi đưa ra hội đồng kỹ luật lắm,
có khi bị đuổi học cũng không chừng!”

Dể tải về truyện Út Quyên và tôi pdf bạn vui lòng chuyển sang tab tải về máy nhé! Nếu có điệu kiện bạn cũng đừng quên mua sách để ủng hộ tác giả đấy! Chúc bạn vui!

>> Xem thêm sách khác: Trước vòng chung kết – Nguyễn Nhật Ánh